Từ đó thấy rằng trầm cảm không hề đơn giản như mọi người từng nghĩ, từng thấy và từng nghe, và để mọi người biết rằng những người không may mắc phải trầm cảm, họ cần chúng ta tới nhường nào, cần được an ủi động viên và đồng hành trên chặng đường biến quá khứ đen tối ấy thành sự giải thoát và thành bài học trên quãng đường trưởng thành.
"Bố mẹ không nghĩ đứa trẻ mười mấy tuổi có thể bị bạo lực học đường, chỉ là trò đùa vui thôi và người lớn không nên can thiệp"
"Mày là tai hoạ của xã hội, lẽ ra lúc đó tao phải đánh gãy một chân mày, mất bao nhiêu công nuôi lớn mà mày báo hiếu bố mẹ như vậy à?"
"Không sao đâu, con chỉ nghĩ nhiều quá thôi"
Là do con nghĩ nhiều hay chính bố mẹ - người đã vô tình làm tổn thương con để rồi biến con trở thành một người v.ô d.ụ.n.g, một người mà bị tất cả xa lánh, dè bỉu và chê cười?
Là do con tự biết mình không ổn, nhưng không một ai tin con, không một ai quan tâm đến con, sau đó để con một mình đối diện với "con chó mực" ấy?
"Liệu mình mồ côi có hạnh phúc hơn không?"
"Tôi không tìm được một lý do để sống tiếp"
"Chuyện nhỏ nhặt mà bố mẹ nói lại là những điều vô cùng đau đớn đối với tôi"
Những câu hỏi được tôi đặt ra, những cảm xúc mà tôi thổ lộ, không một ai có thể lắng nghe hay đọc được. Tất cả đều chìm trong một màu đen tối, không lối thoát, ngày càng biến tôi trở nên vô cảm.
Những người từng quan tâm, thân thiết với tôi đều lần lượt rời đi, sau tất cả chỉ có mình tôi đối diện với những nỗi đau, mình tôi đấu tranh với sự sống và cái chết.
Trong một khoảnh khắc nào đó, tôi thật sự mong rằng tôi sẽ không tồn tại, để rồi không phải trở thành gánh nặng của mọi người, để không ai bận tâm đến tôi và sẽ không có "con chó mực" nào cả…